Những phát triển tương tự để viết ra những lời dạy của Đức Phật cũng diễn ra ở những nơi khác. Vào thế kỷ 1 CN, chúng được viết ra bằng tiếng Phạn ở Ấn Độ. Tipiṭaka trong tiếng Phạn tuân theo cấu trúc tương tự như Pāli Tipiṭaka, với ‘Sūtra Vaibasha’ và ‘Vinaya Vaibasha’ tương tự như Pāli ‘Sutta Piṭaka’ và ‘Vinaya Piṭaka’. Sự khác biệt xảy ra trong tiếng Phạn ‘Abhidhamma Vaibasha’, nơi phân tích triết học học thuật khác với trong kinh điển Pāli. Tuy nhiên, cả hai truyền thống đều có thể được bắt nguồn từ những lời dạy ban đầu của Đức Phật. Kinh điển tiếng Phạn không còn tồn tại đầy đủ trong ngôn ngữ gốc của nó, nhưng chúng ta biết về các tác phẩm tiếng Phạn quan trọng thông qua nhiều bản dịch. Các bản thảo được phát hiện gần đây từ khu vực biên giới Afghanistan và Pakistan, từng được gọi là Gandhāra, có lẽ có từ thời điểm này.
Cuộn Gandharan
Những mảnh vỡ của bản thảo vỏ cây bạch dương cuộn từ Gandhāra (thế kỷ 1 CN).
Cuộn vỏ cây bạch dương, có niên đại từ thế kỷ 1 CN, khiến chúng trở thành một trong những bản thảo Phật giáo lâu đời nhất còn sót lại trên thế giới.
Các cuộn
Hai mươi chín cuộn vỏ cây bạch dương từ khu vực cổ đại Gandhāra (kéo dài ở miền bắc Pakistan và Afghanistan ngày nay) là một trong những bản thảo Phật giáo lâu đời nhất còn sót lại. Chúng nằm trong chữ Gāndhārī trong chữ Kharoṣṭhī. Gāndhārī là một ngôn ngữ liên quan đến tiếng Phạn và tiếng Pāli được sử dụng trong khu vực từ thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên đến thế kỷ thứ 5 sau Công nguyên. Được viết bằng mực đen bằng bút sậy, các cuộn giấy được làm bằng các phần vỏ cây dán lại với nhau để tạo thành các dải dài.
Tại sao chúng lại quan trọng?
Những cuộn giấy này chứa các văn bản từ truyền thống tôn giáo Phật giáo ở nhiều thể loại và phong cách khác nhau: các tác phẩm thơ với các bài bình luận, chẳng hạn như Dharmapada, nhưng cũng có Avadānas, những câu chuyện giáo khoa tập trung vào nghiệp chướng mô tả điều kiện cuộc sống hiện tại là kết quả của những hành động được thực hiện trong những kiếp trước. Bộ sưu tập này cung cấp một cái nhìn độc đáo về nội dung của một thư viện tu viện Phật giáo của thế kỷ 1.
Vương quốc Gandhāra, nằm ở ngã tư của các nền văn hóa (Ấn Độ, Trung Á, Iran, Hy Lạp và La Mã) và là cửa ngõ mà qua đó Phật giáo được truyền từ Ấn Độ sang Đông Á. Các ảnh hưởng văn hóa khác nhau hiện diện trong khu vực đã góp phần giữa thế kỷ 1 và thế kỷ thứ 5 CN vào sự trỗi dậy của một phong cách đặc biệt của nghệ thuật tượng hình Phật giáo.

Một số có những điểm tương đồng gần giống với các tác phẩm trong Pāli Tipiṭaka. Tuy nhiên, trong số những mảnh vỡ này cũng có một loại văn bản mới tuyên bố mình là giáo lý chính của Đức Phật, vượt trội so với những gì trước đây được coi là chính thống. Được biết đến trong tiếng Phạn là ‘Prajñāparāmita sūtra’, ‘Sự hoàn hảo của trí tuệ’, tác phẩm này là tác phẩm được biết đến sớm nhất thuộc loại này.