Một câu chuyện hay về Đức Phật và đệ tử của Ngài

Một câu chuyện đẹp về Đức Phật và đệ tử của Ngài

Subhuti là một trong những đệ tử chính của Đức Phật và từ lâu ông đã muốn truyền bá giáo lý của sư phụ mình. Một buổi sáng, trong thời gian Đức Phật lưu trú tại Jetavana, ngay bên ngoài nơi ở của Ngài là Gandhakutir, Ngài phủ phục trước Đức Phật và xin phép Ngài để truyền bá thông điệp của Ngài đi xa và rộng.

“Hãy tỉnh thức, Subhuti,” Đức Phật nói. “Thật không dễ dàng để trở thành một người truyền đạo. Ngay cả khi Ông đang nói những lời đẹp đẽ, sẽ có rất nhiều người sẽ chỉ trích và lên án Ông.”

“Với phước lành và ân điển của ngài, hỡi Shasta, con chắc chắn rằng nó sẽ không ảnh hưởng đến con. Con có được sự cho phép của Tathagat không?”

Đức Phật im lặng trong vài phút và không nhận xét gì thêm. Subhuti ngồi đó cúi đầu. Trong khi đó, các nhà sư khác tiếp cận Đức Phật với các nhiệm vụ khẩn cấp liên quan đến Jetavana và các vihara, trung tâm nhập thất và tu viện khác đang mọc lên như nấm ở tất cả các vùng của Ấn Độ. Ba giờ sau, Đức Phật dùng bữa và đi vào trong tịnh thất của Người để nghỉ ngơi như thường lệ.

Vài giờ nữa trôi qua và khi Đức Phật xuất hiện trở lại để thuyết pháp buổi tối, Subhuti vẫn ở bên ngoài cúi đầu.

“Subhuti,” Đức Phật nói, “ông vẫn còn ở đây. Ta nghĩ ông đã nhận được câu trả lời từ sự im lặng của ta.”

“Con không đủ khôn ngoan để biết ý nghĩa của sự im lặng của Tathagat (Như Lai), lạy Người. Không có ai cả.”

Đức Phật mỉm cười và đảnh tọa tư thế hoa sen của mình.

“Điều gì sẽ xảy ra nếu ông đến một ngôi làng để dạy, Subhuthi, và mọi người chọn không nghe ông? Ông sẽ làm gì?”

“Lạy Người, con sẽ không bận tâm, vì con sẽ nhắc nhở bản thân rằng ít nhất họ không gọi tên con hay buộc tội con.”

“Nếu bọn họ làm như vậy thì sao?”

“Con vẫn sẽ mỉm cười, hỡi Tathagat, vì, Con sẽ nhắc nhở bản thân rằng đây là một cái giá nhỏ phải trả cho việc truyền bá thông điệp của Người. Ngay cả khi họ làm những điều tồi tệ hơn như đánh đập hành hạ con.”

“Và nếu họ làm điều đó và ném đá vào ông thì sao?”

“Con vẫn sẽ ổn với ân sủng của Tathagat. Con sẽ nhắc nhở bản thân rằng ít nhất họ đã không đè Con xuống và đâm Con?”

“Nếu bọn họ làm như vậy thì sao?”

“Con sẽ bình tâm và nghĩ rằng may mắn họ đã không giết Con.”

“Và điều gì sẽ xảy ra nếu, Subhuti,” Đức Phật hỏi trong sự tách rời thường lệ của mình, “họ giết ông.”

“Con sẽ hạnh phúc nhất, Tathagat,” Subhuti trả lời lần đầu tiên ngẩng đầu lên. Nhìn hình dạng đẹp đẽ của Đức Phật, với đôi mắt đẫm lệ, ông nói tiếp, “Ngoài việc chết dưới chân Tathagat, Con không thể nghĩ ra một niết bàn nào tốt hơn là chết để truyền bá thông điệp của Tathagat.”

“Subhuti,” Đức Phật nói đứng dậy khỏi chỗ ngồi và ôm lấy ông, “ông thích hợp để trở thành một vị thầy. Buổi sáng chỉ đơn thuần là kiểm tra sự kiên nhẫn của ông. Ông có một chánh niệm vững vàng cần thiết để đảm nhận một việc chính nghĩa vĩ đại.”

Trong sự khôn ngoan của cả cuộc đời này, không có gì khác có lẽ có thể rõ ràng hơn ba đức tính cốt lõi xác định lòng từ mẫn vững mạnh của một người đó là: Kiên nhẫn, vị tha và quyết tâm. Trong Subhuti ta cũng thấy một cảm giác biết ơn và vị tha hết mực. Chúng ta không thể phát triển một lòng từ mẫn vô điều kiện mà không trau dồi lòng kiên nhẫn và vị tha.

Không thỏa mãn những ham muốn và kỳ vọng thường là gốc rễ của sự đau khổ của con người. Tại sao mọi người không coi trọng tôi? Tại sao đối tác của tôi không yêu tôi? Tại sao thế giới không chờ đợi tôi? Tại sao công việc của tôi không được đánh giá cao? Và như vậy.

Nếu ta bắt đầu đưa ra một bài giảng về những kỳ vọng tồi tệ như thế nào, điều đó sẽ không hiệu quả bởi vì bạn đã biết tất cả những điều đó. Chúng ta bị ép buộc và kiểm soát bởi cảm xúc và mong muốn của mình đến nỗi khi ở trong cơn thịnh nộ của chúng, quan điểm của chúng ta dường như rất đúng đắn và hợp pháp, không có logic nào hoạt động vào thời điểm đó. Tuy nhiên, đó không thể là cái cớ để không tiến hóa về lòng từ mẫn.

Và điều đó dẫn ta đến mấu chốt của vấn đề ngày hôm nay: một thái độ tâm linh của lòng từ mẫn. Trừ khi chúng ta nuôi dưỡng một lòng từ mẫn đối với cuộc sống của chính mình và của người khác, chúng ta không thể thực sự hy vọng vượt lên trên những suy nghĩ và cảm xúc nhỏ nhặt của mình. Chúng ta quá nhấn mạnh vào sự tự an ủi, vào lý do tại sao ta bị đối xử hay không được đối xử theo một cách nào đó. Tại sao tôi không nên vị tha hơn thì sao? Tại sao tôi không nên cho đi nhiều hơn? Thay vì ở trong đám đông chống lại Subhuti, tại sao tôi không thể là Subhuti?

Một thái độ tâm linh hay lòng từ mẫn về cơ bản có nghĩa là chúng ta không luôn luôn đặt mình vào trung tâm của các quyết định và hành động của chúng ta. Có lẽ chúng ta không phải lúc nào cũng phải tìm kiếm những gì trong đó cho ta. Tại sao mọi hành động quảng đại của chúng ta phải được đáp lại? Rốt cuộc, nếu nó thực sự vị tha thì hãy để nó chỉ như vậy – vị tha.

Bạn có nhận thấy đôi khi chúng ta tặng một món quà cho ai đó và chúng ta muốn biết chính xác người đó đã làm gì với món quà đó không? Và chúng ta thậm chí có thể cảm thấy bị tổn thương nếu chúng ta phát hiện ra rằng anh ấy hoặc cô ấy đã không sử dụng nó và truyền nó cho người khác. Điều đó có nghĩa là, chúng ta không bao giờ thực sự chia tay với món quà của mình, đây mới chỉ là bắt đầu. Hành động tặng ở đâu trong đó?

Bạn có biết có nhiều nguyên nhân để chọn giúp đỡ người khác, tuy nhiên một số nguyên nhân trong đó thực sự ảnh hưởng tới sự tồn tại của chính chúng ta, liệu chúng ta có hữu ích cho cuộc đời này? từ đó sẽ làm cho cuộc sống của bạn trọn vẹn hơn, chúng ta sẽ hiểu rằng phát triển lòng từ mẫn đối với cuộc sống và thế giới của chúng ta là điều bắt buộc. Về cơ bản, điều đó có nghĩa là không nên chỉ vì người kia đang làm tổn thương tôi, hoặc mọi người không đồng ý với tôi và không đáp lại mong muốn của tôi, v.v. là những lý do không đủ tốt để tôi từ bỏ sự kiên nhẫn, vị tha và lòng trắc ẩn của mình. Và đôi khi, cách duy nhất để vượt qua những vấn đề cá nhân đó của bạn chính là bỏ qua nó và dành năng lượng của bạn cho những vấn đề lớn hơn.

Lo lắng hay muốn được chăm sóc là mula pravriti, hay còn gọi là xu hướng cố hữu của chúng ta. Sau đó, chúng ta cũng có thể lo lắng về những nguyên nhân lớn hơn hay chọn vị tha, hơn là bị sa lầy bởi những vấn đề khó hiểu của chính chúng ta.

Mulla Nasrudin đang đi dạo với bạn mình thì đột nhiên từ đâu mây bắt đầu tụ tập trên bầu trời. Trước khi họ nhận ra điều đó, trời đã mưa xối xả.

“Mulla!” người bạn hét lên, “mở ô ra! Cảm ơn Thần linh, chúng ta có mang theo một chiếc ô!”

“Chiếc ô này bị hư ròi,” Mulla căng thẳng để nói dưới cơn mưa tầm tã. “Đầy lỗ thủng.”

“Tại sao ông lại mang nó đi khắp nơi vậy?”

“Làm sao ta biết trời sắp mưa!”

Giống như Mulla, chúng ta mang theo hành lý, chiếc ô đầu tiên của ta, nghĩ rằng nó sẽ giúp chúng ta, bảo vệ chúng ta, nhưng nó đầy lỗ. Nó không thể bảo vệ chúng ta hoặc những người xung quanh chúng ta. Không phải do nắng cũng không mưa. Bản chất ai cũng muốn chăm sóc bản thân, tận hưởng bản thân, bảo vệ bản thân mình v.v…, nhưng để trải qua cả cuộc đời làm điều đó là vô minh rõ ràng. Nó chắc chắn không phải là lòng từ mẫn, và nó chắc chắn sẽ không thể giác ngộ.

Nếu đó là sự mong cầu mà bạn tìm kiếm, hãy nhìn qua chính mình. Thậm chí vượt qua tất cả các phương pháp thiền, yoga, v.v. Các phương pháp này chưa hẳn sẽ giúp bạn giác ngộ. Mặc dù chúng có thể giúp chúng ta trở nên chánh niệm hơn về lời nói, hành động và lời nói của mình, nhưng cuối cùng, chính thái độ của chúng ta thúc đẩy sự giác ngộ của chúng ta. Các trang lịch sử đầy rẫy những vị thánh vị tha trên tất cả các tôn giáo, những người không bao giờ thực hiện kriya này hay tôn giáo kia, họ không ngồi xuống và thực hành yoga hoặc thiền định theo kinh sách yoga, họ có kém giác ngộ hơn không? Tôi không nghĩ như vậy. Những gì họ sở hữu là một thế giới quan nhẹ nhàng và từ bi.

Quan điểm của bạn càng từ mẫn, cuộc sống của bạn càng trở nên vĩ đại. Sự tha thứ, vị tha, kiên nhẫn, lòng trắc ẩn và lòng biết ơn tự nhiên chảy không bị kiềm chế như thác nước Himalaya trong gió mùa.

Hãy kiên nhẫn. Cho trước khi nhận, cho nhiều hơn bạn muốn nhận. Tự nhiên sẽ được đáp lại. Bạn sẽ không bao giờ thất bại.

Peace.

Swami

ỦNG HỘ KINHDIENPHATGIAO.ORG

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp: TẠI ĐÂY!

  • Số tài khoản/ Account number: 161613189
  • Tên ngân hàng/ Bank name: ACB (Ngân hàng thương mại cổ phần Á Châu/ Asia Commercial Joint Stock Bank)
  • Swift Code: ASCBVNVX

Nội dung chuyển khoản/Transfer content: Họ tên + công đức Chung tay lan toả Phật pháp

Cùng kinhdienphatgiao.org lan toả Đạo Pháp.

XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN!

A beautiful story of Buddha and his disciple

Subhuti was one of the chief disciples of Buddha and he had been long wanting to propagate the teachings of his master. One morning, during Buddha’s sojourn in Jetavana, just outside his abode Gandhakutir, he prostrated before Buddha and sought his permission to spread his message far and wide.

“Get up, Subhuti,” Buddha said. “It’s not easy being a teacher. Even if you are speaking beautiful words, there will be plenty who will criticize and condemn you.”

“With your blessings and grace, O Shasta, I’m sure it won’t affect me. Do I have Tathagat’s permission?”

Buddha remained silent for a few minutes and made no further remarks. Subhuti sat there with his head bowed. Meanwhile, other monks approached Buddha with urgent tasks relating to Jetavana and other viharas, retreat centers, and monasteries that were mushrooming in all parts of India. Three hours later, Buddha had his meal and went inside his cottage for his daily rest.

A few more hours passed and when Buddha emerged again for the evening discourse, Subhuti was still outside with his head bowed.

“Subhuti,” Buddha said, “you are still here. I thought you got your answer from my silence.”

“I’m not wise enough to know the meaning of Tathagat’s silence, Lord. No one is.”

Buddha smiled and assumed his lotus posture.

“What if you go to a village to teach, Subhuthi, and people choose not to listen to you? What will you do?”

“I’ll not mind, Lord, for I’ll remind myself that at least they are not calling me names or accusing me.”

“What if they do that?”

“I’ll still smile, O Tathagat, for, I’ll remind myself that this is a small price to pay for spreading your message. That, they may be doing much worse by abusing me physically.”

“And what if they do that and hurl stones at you?”

“I’ll still be okay with Tathagat’s grace. I’ll remind myself that at least they have not pinned me down and stabbed me?”

“What if they do that?”

“I’ll take heart thinking that they have not killed me.”

“And what if, Subhuti,” Buddha asked in his usual detachment, “they do kill you.”

“I’ll be most happy, Tathagat,” Subhuti replied raising his head for the first time. Beholding the beautiful form of Buddha, with tearful eyes, he continued, “Other than dying by Tathagat’s feet, I cannot think of a better nirvana than dying spreading Tathagat’s message.”

“Subhuti,” Buddha said rising from his seat and embracing him, “you are fit to be a teacher. Morning was merely your test of patience. You have the spiritual attitude required to take on a great cause.”

In this wisdom of a lifetime, nothing else perhaps could spell any clearer the three core virtues that define a person’s spiritual attitude. Patience, selflessness, and determination. In Subhuti’s character I also see a sense of gratitude and surrender. We can’t develop an unconditional spiritual attitude without cultivating patience and selflessness.

Non-fulfillment of desires and expectations is often at the root of human suffering. Why don’t people value me? Why doesn’t my partner love me? Why isn’t the world waiting for me? Why isn’t my work appreciated? And so on.

If I start giving a sermon on how expectations are bad, that won’t work because you already know all that. We are so compelled and controlled by our emotions and desires that when in the throes of them, our viewpoint seems so right and legit, no logic works at that time. That, however, can’t be the excuse for not evolving spiritually.

And that leads me to the crux of the matter today: a spiritual attitude. Unless we foster a spiritual outlook towards our own life and others’, we can’t really hope to rise above our petty thoughts and emotions. We place too much emphasis on self-comfort, on why I’m being treated or not treated a certain way. How about why shouldn’t I be more selfless? Why shouldn’t I be more giving? Rather than being in the crowd opposing Subhuti, why couldn’t I be Subhuti, instead?

A spiritual attitude basically means that we don’t always put ourselves at the center of our decisions and actions. Maybe we don’t always have to look for what’s-in-it-for-me. Why must every generous action of ours be reciprocated? After all, if it’s truly selfless then let it be just that — selfless.

Have you noticed how sometimes we give a gift to someone and we want to know exactly what that person did with that gift? And we may even feel hurt if we find out that he or she didn’t use it and passed it on to someone else. That means, we never actually parted with our gift, to begin with. Where’s the act of giving in that?

If you wish to take on a cause to help others, some cause that makes your existence more useful, which in turn will make your life more fulfilling, developing a spiritual attitude towards life and our world is a must. Which essentially means that just because the other person is hurting me, or people disagree with me and don’t reciprocate etc. are not good enough reasons for me to abandon patience, selflessness, and compassion. And sometimes, the only way of transcending your small personal issues is by devoting your energy to bigger ones.

To worry or be careworn is our mula pravriti, inherent tendency. We may as well then worry about greater and altruistic causes than be bogged down by our own piddly issues.

Mulla Nasrudin was taking a stroll with his friend when suddenly out of nowhere clouds began gathering in the sky. Before they knew it, it was raining in buckets.

“Mulla!” his friend shouted, “open your umbrella! Thank God we have one!”

“This umbrella is no good,” Mulla strained to speak under the onslaught of heavy rain. “It is full of holes.”

“Why on earth are you carrying it around then?”

“How would I know it was going to rain!”

Like Mulla we carry around our baggage, our me-first umbrella, thinking it would help us, insulate us, but it’s full of holes. It can’t protect us or those around us. Not from sunshine nor rain. No doubt, you have to take care of yourself, enjoy yourself, and so on, but to go through an entire lifetime doing just that is plain ignorance. It’s certainly not spiritual and it definitely won’t be fulfilling.

If it’s fulfillment you seek, look past yourself. Even past all methods of meditation, yoga, and so on. Methods don’t necessarily lead to fulfillment. While they may help us become more mindful of our words, actions, and speech, at the end of the day, it is our attitude that fuels our fulfillment. The pages of history are replete with selfless saints across all religions who never did this kriya or that, they didn’t sit down and practice yoga or meditation as per the yogic scriptures, were they any less enlightened? I don’t think so. What they did possess was a gentle and compassionate world-view.

The more spiritual your perspective, the grander your life becomes. Forgiveness, selflessness, patience, compassion, and gratitude naturally flow unrestrained like Himalayan waterfalls in monsoons.

Be patient. Give before you take, give a lot more than you wish to take. Nature will reciprocate. It never fails.

Peace.

Swami

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *